Diêm vương phúc hắc – Vương Phi gây rối
Phan_66
“Lão Đại! Chàng mới vừa nói với ta những gì, ta nghe vào tai trái lại ra ở tai phải mất rồi. Ta không muốn giống như Hứa Tiên và Bạch Tố Trinh, cái gì mà chỉ cần tâm hợp là tốt, người có thể không cần gặp mặt. Ta cho chàng biết! Nếu ngày nào đó ta không thấy chàng, để ta chờ chàng năm năm hay mười năm, ta nhất định không làm! Ta là một tiểu nữ nhân bụng dạ hẹp hòi, nên nghe không vô những đạo lý lớn. Ta chỉ muốn cùng người trong lòng vĩnh viễn ở chung một chỗ, cho dù có rất nhiều người muốn ngăn trở, chỉ cần chàng không bỏ cuộc, ta nhất định cũng không vứt bỏ. Chỉ cần chàng ở bên cạnh ta, cái gì ta cũng thấy đủ!”
Lưu Quang mỉm cười, đưa tay nhéo cái mũi nhỏ của Tiểu Vũ. Nắm tay đi về phía trước.
“Rất đúng, ta cũng là một người lòng dạ hẹp hòi. Cũng nghe không vào cái gì tương cứu trong lúc hoạn nạn không bằng quên nhau chốn sông hồ. Nói nhảm. Nếu yêu, vậy thì phải ở chung một chỗ. Chỉ cần có người dám nhảy ra ngăn trở, ta thấy một người giết một người! Sau đó cho ném toàn bộ xuống Vong Xuyên Hà làm mồi cho cá!”
“A! Lão Đại, chàng không nói ta cũng quên! Chàng lại dám gạt ta, Vong Xuyên Hà căn bản không có cá!”
“. . . . . . Á. Phải ha, ta cũng quên nàng đã từng ở đó.”
Hai người cứ như vậy tay nắm tay, nói nói cười cười càng chạy thì càng xa. Tiếng cười cũng lay động theo.
“Chàng ngu ngốc, thật ra nếu như thực sự có người ngăn trở, cần gì giết người. Chỉ cần mang Mạnh bà đến nơi đó, cho hắn uống một chén Âm Dương Lưỡng Cực canh, bảo đảm hắn sống không bằng chết.”
“. . . . . . Quả nhiên độc nhất là lòng dạ đàn bà.”
“Chàng nói ai? Chàng muốn chết, không muốn sống nữa rồi hả ?”
“. . . . . . Hai cái cũng không chọn được không?”
“Đó chính là muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong!”
“. . . . . . Ta sai rồi”
Chương 18 : Sính lễ là cái gì?
Tiểu Vũ đong đưa cánh tay của Lưu Quang, đôi mắt hạt châu ti hí chuyển một cái, chợt mở miệng nói.
“Lão Đại! Chúng ta không quay về, có được hay không?”
Đuôi long mày của Lưu Quang giương lên, lại cho rằng Tiểu Vũ muốn cùng hắn chơi trò gì.
“Không quay về? Vậy không được! Lần này nói thế nào cũng không thể để nàng chạy nữa. Chúng ta trở về Địa phủ lập tức thành thân! Sau đó đi đến cây cầu của Nguyệt lão lấy dây tơ hồng quấn chặt, xem nàng có thể chạy đi đâu được nữa!”
Tiểu Vũ cau mày, giải thích “Không phải vậy! Không phải ta muốn đào hôn! Mà là ta lo lắng ông cậu Thiên Đế kia không có việc gì lại kiếm chuyện cho chúng ta làm. Chàng cũng không phải là chưa nếm mùi bãn lĩnh của ông ta. Cái gì mà tình yêu thầy trò, gần như đều là trò bịp bợm của ông ấy lôi ra để đùa giỡn. Chúng ta đã trải qua hai lần, ai biết ông ta sẽ không làm rối tung chuyện của chúng ta lần nữa!”
Lưu Quang nghe Tiểu Vũ vừa nói như thế, trực giác quay về nói: “Vậy chúng ta không nhận là được! Để cho Đầu Trâu Mặt Ngựa cùng hai xú tiểu tử kia về sau không nhận lệnh của cấp trên nữa, xem hắn còn trêu chọc chúng ta thế nào.”
Aizz. . . . . Tiểu Vũ rất bất đắc dĩ than nhẹ một tiếng.
“Lão Đại! Ta biết rõ bản lãnh của chàng rất lớn, không sợ trời không sợ đất. Nhưng mà thủ hạ của chàng, có thể ngăn cản một lần, hai lần không thành vấn đề, nhưng chàng vẫn từ chối nhất định là không được. Hơn nữa chàng cho rằng với tính cách của cậu chàng, ông ta sẽ từ bỏ ý đồ sao? Mặc dù ta không muốn nói, nhưng không thể không thừa nhận, ở phương diện nào đó, chàng cùng với ông cậu Thiên Đế kia đúng là giống nhau như đúc. Tỷ như nhận định một chuyện, liền tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Cho nên, dứt khoát không quay về. Để cho bọn họ náo loạn đi, chờ chúng ta vui chơi đã đời rồi mới quay về.”
Lưu Quang nghe vậy, cẩn thận suy nghĩ. Đột nhiên tròng mắt sáng lên, vỗ tay phát ra tiếng.
“Nàng xem như vậy được không. Chúng ta trở về Địa phủ thành thân trước, sau đó ta sẽ mời cậu cùng Mợ tới. Không cần làm long trọng, chỉ cần để tất cả tiểu quỷ ở Địa phủ cùng nhau tụ tập náo nhiệt là tốt rồi. Ta sẽ nhân cơ hội này nói với Lão đầu tử (lão già sắp chết ^^) rằng chúng ta muốn đi du lịch tu箠trăng mật, bảo hắn cho chúng ta nghỉ. Vừa công vừa tư như thế, hắn nhất định sẽ đáp ứng. Cuối cùng, chúng ta liền nghênh ngang đi ra ngoài du ngoạn, về phần khi nào trở về, còn tùy vào tâm tình của nàng.”
Tiểu Vũ nhìn Lưu Quang, đôi mắt chớp chớp. Nói đi nói lại, Lão Đại không phải còn đang lo nàng sẽ quỵt nợ sao. Thôi thôi, thành thân thì thành thân, nàng thừa nhận nàng có chứng u buồn trước hôn nhân, nhưng nhìn người nào đó chân thành như vậy, nàng cũng không muốn chạy trốn nữa. Huống chi rất nhớ bố mẹ chồng, vẫn còn ở Địa phủ chờ bọn họ.
Đầu nhỏ nghĩ thông suốt, rối rắm trong lòng đã được giải quyết.
“Được rồi! Làm theo lời chàng, về Địa phủ thành thân trước đi!”
. . . . . . .
Hai người vừa về tới Địa phủ, một bóng người liền chặn đầu. Lao vào trong ngực Lưu Quang khóc rống lên.
“Quang nhi à ~ rốt cuộc con cũng trở lại. Mẹ cứ tưởng con đã chết rồi! Sang năm mới, vợ chồng son các con sao lại chạy mất dạng. Nếu không phải là Diễm ngăn lại, ta sớm đã đi Nhân giới tìm các con rồi. Lần này thì tốt rồi, rốt cuộc các con đã trở lại. Ô ô ô ~~ ta còn tưởng rằng con cũng không muốn mẹ nữa. . . . . .”
Lưu Quang có chút xấu hổ vỗ nhẹ người trong ngực, thoáng đẩy nàng ra nói: “Đây cũng không phải là lỗi của con. Là ca ca tốt của mẹ, cậu tốt của con, phái người đưa thư tiên tới, bảo con cùng Tiểu Vũ đi xử lý một chuyện. Con thấy mẹ còn ngủ, nên không muốn quấy rầy. Liền cùng Tiểu Vũ đi trước.”
Thải Lam nháy mắt mấy cái, bộ dạng mới vừa khóc đến lợi hại, kì thực không có một giọt nước mắt.
“Ca ca? Sang năm mới, hắn đưa cho các con nhiệm vụ khẩn cấp gì?”
Tiểu Vũ nghe vậy trợn trắng mắt, tức giận nói: “Mẹ chồng à, chuyện này thì khỏi phải nói. Không phải là cái nhiệm vụ khẩn cấp gì. chỉ đơn thuần là ông cậu đó ăn no rỗi việc đi gây chuyện thôi.”
A?
Thải Lam không rõ chân tướng, nhưng thấy vẻ mặt của Tiểu Vũ và Lưu Quang liền không hỏi nữa. Cô Diễm đúng lúc đi đến kéo Thải Lam qua một bên, nhàn nhạt liếc nhìn hai người đối diện, cũng lười phải chào hỏi. Thải Lam bất mãn, khẽ trừng hắn. Một vị nô lệ của vợ lúc này mới bất đắc dĩ phất tay một cái, lãnh đạm nói: “Hoan nghênh trở lại.”
Phì! Tiểu Vũ nghe bốn chữ này thiếu chút nữa cười ra tiếng. Rõ ràng bốn chữ này thường cho cảm giác rất ấm áp, nhưng từ miệng người nào đó nói ra, cảm thấy giống như là một lão bản nào đó quanh năm bị nhân viên chèn ép, rất không tình nguyện chào hỏi khách nhân nhìn không thuận mắt, nói câu, “Hoan nghênh đến chơi.”
“Được rồi, chuyện nhiệm vụ không nhắc lại nữa. Con có sự kiện muốn tuyên bố.”
Lưu Quang hắng giọng một cái, sắc mặt giống như vô vị lại rõ ràng ửng đỏ. Thần Chung Quỳ và Hắc Bạch vô thường đang ngồi trên sofa ở Đại sảnh, nhanh chóng đặt ly trà xuống quay đầu nhìn lại. Ngay cả Tiểu Thôi đang cắm mặt vào máy tính, cũng rất hứng thú ngẩng đầu lên.
“À. . . . . . Tiểu Vũ đã đáp ứng lời cầu hôn của ta. Cho nên Tiểu Thôi đi chọn ngày tốt, càng nhanh càng tốt. Chung Quỳ đi Thiên Đình thông báo vơi Thiên Đế cùng Vương Mẫu, nói cho bọn họ biết ngày cụ thể, hỏi bọn họ có muốn tới dự lễ hay không. Tiểu Hắc Tiểu Bạch liền trang trí đơn giản cho Địa phủ. Cứ như vậy đi!”
. . . . . .
Lưu Quang nói xong lời này, hiện trường ước chừng dừng lại năm giây. Sau đó mọi người mới từng người tỉnh lại.
Ngón tay Tiểu Thôi dừng gõ bàn phím, mở miệng đầu tiên nói: “Lão Đại, ngươi trở về thật đúng lúc, ngày mai vừa hay chính là ngày rất tốt.”
Một câu, thỏa mãn mong muốn càng sớm càng tốt của Lưu Quang. Quay đầu ngắm nhìn Tiểu Vũ, chỉ là hắn chưa vui được… chính chủ còn chưa gật đầu, hắn có suy nghĩ gì cũng vô dụng!
Thái độ của Tiểu Vũ rất khác thường đột nhiên không gây kho khăn, chỉ ho khan một tiếng, cười đến rực rỡ nói: “Ngày mai tốt lắm, chỉ là trước tiên, sính lễ đâu?”
Sính, sính lễ?
Hai chữ này khiến Lưu Quang bối rối. Ngay sau đó suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, Nhân giới kết hôn nhà trai đều đưa sính lễ cho nhà gái. Thải Lam đứng ở bên cạnh thấy con mình đang sửng sốt, vội vàng dàn xếp nói: “Không phải là sính lễ sao! Con dâu hiền, con muốn cái gì cứ nói, nếu như muốn một tấm khăn trải giường, ta lập tức sẽ giúp con đặt mua! Trước ngày mai, nhất định sẽ đưa đến tay con!”
Thải Lam nói ra lời này không phải là khoác lác, bản thân nàng chính là công chúa trên Thiên giới, có rất nhiều đồ tốt. Hơn nữa phu quân là Ma Tôn, châu báu gì cũng đều có thể lấy được đến tay.
Tiểu Vũ lắc đầu cười, “Mẹ chồng, con chỉ muốn một thứ là tốt rồi. Hơn nữa sính lễ này ta chỉ muốn chính Lưu Quang tự tay đưa cho con.”
Lưu Quang nhíu mày, nhất thời trong tim dâng lên dự cảm xấu.
“Á. . . . Nàng muốn cái gì?”
“Muốn chàng ở trước mặt của mọi người, bứt một sợi ria mép của ông cậu Thiên đế cho ta!”
. . . . . . . A? Không thể nào?
Lưu Quang giật mình, Tiểu Bạch ưu nhã từ trên ghế salon đứng lên, hất mái tóc cười, nói toạc ra. “Xem ra tu thành chánh quả nhất định phải trải qua thiên tân vạn khổ nha. Đi thôi Tiểu Hắc, chúng ta đi bố trí đại sảnh thôi.”
Ơ a ~ Tiểu Hắc đứng bật dậy từ trên ghế sofa, nở nụ cười thật tươi.
“Lão Đại, ngươi hãy yên tâm đi! Ta nhất định đem Địa phủ của ngươi bố trí thật xinh đẹp.”
Thải Lam cười đến nhìn có chút hả hê, cũng không để ý đến con trai cùng phu quân của mình, kéo cánh tay Tiểu Vũ vừa đi vừa nói: “Đến đây, ta sẽ giúp con mặc thật đẹp, nhất định biến con thành tân nương tử xinh đẹp nhất!”
Cô Diễm liếc nhìn Lưu Quang, khó có được nổi lên chút đồng tình, vỗ vỗ bờ vai của hắn, thở dài nói: “Ngươi. . . . . Cố gắng lên đi!”
. . . . . . .
Quyển 8: Lừa gạt Diêm Vương đẹp trai
Chương 1: Sợi râu của Thiên đế?Tối nay, khắp nơi trong địa phủ giăng đèn kết hoa, trang phục đẹp đẽ.
Tiểu Thôi chủ trương hôn sự phải kết hợp Trung – Tây, kết quả là, bên ngoài trang hoàng theo tiệc cưới phong cách Đông Phương, đèn lồng đỏ lớn treo thật cao, chữ hỷ đỏ thẫm dán khắp nơi. Nghi thức hôn lễ lại áp dụng theo nghi thức Phương Tây, vào giáo đường chờ Mục Sư làm lễ.
Chỗ tốt nhất để cử hành hôn lễ, chính là hậu hoa viên Địa phủ. Mặc dù hoa khác không có, nhưng từng đám lớn Hoa Bỉ Ngạn như lửa đỏ, thấy rất là vui mừng.
Đường luân hồi thường ngày phải đi qua cầu Nại Hà, lúc này cũng cho trang hoàng đăng-ten lụa trắng. Đợi tân lang cô dâu sẽ từ bờ sông đối diện tay nắm tay đi tới.
Lưu Quang mặc tây trang màu đen, hiển thị rõ thân hình thon dài cao ngất. Bởi vì Thải Lam không cho hắn cùng cô dâu tử gặp mặt trước, cho nên chỉ đành phải bất đắc dĩ đứng ở bờ sông, cùng Tiểu Bạch chỉ huy trấn giữ. Tiểu Hắc mang theo chúng tiểu quỷ nhanh chóng chạy đông chạy tây, vội mà vui mừng. Cô Diễm ở bên nhàm chán móc móc lỗ tai, mặt không thú vị. Nếu không phải lão bà đại nhân thân ái nhà hắn đem hắn đuổi đi, hắn sẽ không ở chỗ này nói mát.
Tiểu Thôi nâng mắt kính gọng đen, chuyên chú nhìn sách trong tay. Hôm nay hắn là người chủ trì hôn lễ kiêm luôn chức Mục Sư, mấy ngày trước đã tập luyện một phen.
Tiểu Vũ ở trong phòng, Thải Lam cùng Bạch Nhược mới từ Thiên Đình chạy tới, giúp Tiểu Vũ trang điểm. Tiểu Vũ giãy giụa không có hiệu quả, để cho nàng bôi hết một tầng lại một tầng trên mặt mình. Nhàm chán hết sức, há mồm hỏi: “Bạch Nhược, sao con mắt thứ ba không đi cùng với ngươi?”
Con mắt thứ ba trong miệng Tiểu Vũ nói tới ai, tin tưởng trong lòng mọi người đều biết rõ. Bạch Nhược nghe cũng không tức giận, mỉm cười nói: “Chàng muốn bảo vệ Thiên đế cùng Vương Mẫu an toàn, nên phải theo chân bọn họ đến đây.”
Thải Lam ở một bên bận rộn không ngừng nghe lời này, theo bản năng bật thốt lên: “Anh ta còn cần hắn bảo vệ? Nếu như thực xảy ra chuyện, ta thấy là anh ta bảo vệ hắn.”
Một câu điên cuồng này, nhất thời khiến không khí cứng ngắc. Tiểu Vũ cười đến nghẹn, nghĩ thầm, ta nói lão công người ta là con mắt thứ ba, đã có chút cảm thấy quá mức. Mẹ chồng ngược lại uy vũ hơn, một câu nói đem người ta cách chức không đáng giá một đồng.
Ặc. . . . . . Thải Lam dừng động tác trong tay lại, chợt nghĩ đến. Cảm giác lời nói của mình có hơi quá, vội vàng hướng Bạch Nhược cười nịnh nọt mà nói: “Thật ra thì tiểu tử Dương Tiễn này cũng thật không tệ. Trừ tính tình không tốt, hơi bướng bỉnh một chút, dáng dấp so với Quang nhi nhà ta kém một chút, kỳ thật là cũng được.”
Phì! Cuối cùng Tiểu Vũ nhịn không được cười ra tiếng. Vị mẹ chồng nhà nàng thật mới lạ, không giải thích thì thôi, giải thích xong khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Nhược cũng tối một nửa.
“Á, ta thấy sắp đến giờ rồi, anh trai cùng chị dâu cũng sắp đến. Mau xem lại tóc, chuẩn bị đi ra ngoài rồi…!”
Thải Lam kịp thời đổi chủ đề, bảo Bạch Nhược bới tóc cho Tiểu Vũ. Bạch Nhược cũng biết rõ đạo lý, không nói thêm gì, với tay búi tóc.
. . . . . . . .
Thiên đế cùng Vương Mẫu chạy tới Địa phủ thì tất cả đều chuẩn bị sẵn sàng. Cô Diễm cùng Thiên đế vừa thấy mặt, liền bắt đầu chê cười. Vương Mẫu ở một bên cười cười không khuyên can, làm như sớm thành thói quenloại phương thức chào hỏi này của hai người bọn họ.
Ở nơi này hai kẻ dở hơi hàn huyên tới đỏ mặt tía tai, chuẩn bị vung tay Quyết đấu Sinh Tử thì Tiểu Thôi hô to một tiếng, kịp thời ngăn trở một cuộc chiến.
“Hôn lễ bắt đầu! Xin các vị khách ngồi xuống!”
Vương Mẫu kéo Thiên đế qua, ngồi ở bên trái Hàng thứ nhất. Cô Diễm ném tới một cái liếc mắt, ngồi ở bên phải Hàng thứ nhất. Chỉ chốc lát sau Thải Lam liền đi tới, ngồi cùng hắn. Nhìn thấy Thiên đế cùng Vương Mẫu bên kia liền cao hứng phất tay chào hỏi.
Chung Quỳ cùng mấy người Tiểu Hắc Tiểu Bạch không dám càn rỡ, cung kính ngồi ở Hàng thứ hai. Mặc dù đã sớm nói qua hôm nay có thể chẳng phân biệt lớn nhỏ không đề cập tới thân phận, nhưng để cho bọn họ cùng Thiên đế hoặc là Ma Tôn ngồi một Hàng, trong lòng vẫn có mấy phần kiêng kị. Dương Tiễn vốn là đứng ở một bên nhìn chung quanh giống như là tìm kiếm cái gì. Khi thân ảnh màu trắng quen thuộc xuất hiện thì hắn mới nâng nụ cười, dắt lấy tay Bạch Nhược ngồi ở hàng thứ hai sau lưng Thiên đế. Mà chúng tiểu quỷ thấy Chung lão đại bọn họ cũng ngồi xuống, lúc này mới dám nhất nhất ngồi xuống.
Tiểu Thôi nhẹ nhàng ho khan một cái, nâng mắt bắt đầu nói ra những lời dài dòng. Cho đến khi một đám tiểu quỷ ngủ gật thì lúc này mới nghe Tiểu Thôi hắng giọng, hô to chú rể cùng cô dâu đến.
Tiểu Vũ mặc một bộ lụa trắng, trên mặt xoa phấn, có vẻ linh động xinh đẹp. Lưu Quang một thân tây trang màu đen, cười thực hạnh phúc.
Tiếng huýt sáo cùng tiếng hoan hô của mọi người cùng tiểu quỷ vang lên, hai người cất bước đi qua Cầu Nại Hà, đi thẳng đến trước người của “Thôi Mục Sư”.
Vẻ mặt Thôi Mục Sư nghiêm túc, bắt đầu đọc lời thề:
“Lưu Quang, ngươi có nguyện ý tiếp nhận Tiểu Vũ trở thành thê tử hợp pháp của ngươi, theo pháp lệnh của Thượng Đế cùng với nàng chung sống, cùng với nàng lập thành hôn ước thần thánh ** cùng cuộc sống không? Cũng cam kết từ nay về sau thủy chung yêu nàng, tôn kính nàng, an ủi nàng, trân ái nàng, thủy chung trung thành với nàng, đến chết cũng không đổi?”
Lưu Quang theo bản năng sẽ phải mở miệng nói ba chữ ta nguyện ý. Nhưng không há mồm, một người ở chỗ ngồi sau lưng liền bật dậy.
“Mẹ nó! Thiên đế vẫn ngồi ở đây, ngươi lại nói cái gì theo pháp lệnh của Thượng Đế? Sợi râu của thượng đế? Ta mới chính là lão Đại!”
Thiên đế vừa nói ra lời này, một tiếng cười nhạo liền theo vang lên. Cô Diễm khinh thường ném tới một cái liếc mắt, “Ngươi cũng dám nói? Ta thật sự không nhìn ra ngươi điểm nào giống lão Đại.”
“Ngươi. . . . . .”
Thải Lam cùng Vương Mẫu chia ra bấm tay lão công mình kéo xuống, ánh mắt ý bảo bọn họ câm miệng, nếu không gia pháp liền thực thi. Mà thí nghiệm chứng minh, hai vị nam nhân xưng bá một phương này, đều là nô lệ của vợ.
. . . . . . .
Thôi Mục Sư xoa xoa mồ hôi lạnh, vội vàng mở miệng nói: “Ta sai rồi, ta sai rồi. Ta nói lại!”
“Lưu Quang, ngươi có nguyện ý tiếp nhận Tiểu Vũ trở thành thê tử hợp pháp của ngươi, theo pháp lệnh của Thiên đế, cùng nàng chung sống, cùng nàng lập hôn ước thần thánh ** cùng cuộc sống? Cũng cam kết từ nay về sau thủy chung yêu nàng, tôn kính nàng, an ủi nàng, trân ái nàng, thủy chung trung thành với nàng, đến chết cũng không đổi?”
Lần này đọc lên, không có người lên tiếng. Thiên đế hài lòng, mà Cô Diễm bị Thải Lam áp bách, cũng ngoan ngoãn ngậm miệng không nói. Lưu Quang thở phào một cái, nhìn về con ngươi Tiểu Vũ, kiên định nói: “Ta nguyện ý!”
“Tiểu Vũ, ngươi có nguyện ý tiếp nhận Lưu Quang trở thành trượng phu hợp pháp của ngươi, theo pháp lệnh của Thiên đế, cùng hắn chung sống, cùng hắn lập hôn ước thần thánh ** cùng cuộc sống? Cũng cam kết từ nay về sau thủy chung thương hắn, tôn kính hắn, an ủi hắn, trân ái hắn, thủy chung trung thành với hắn, đến chết cũng không đổi?”
Tiểu Vũ nhìn về Lưu Quang, không nói gì, chỉ hướng hắn ném qua một mị nhãn.
Lưu Quang không hiểu, nhỏ giọng thúc giục: “Nói đi.”
Tiểu Vũ tiếp tục cười nhàn nhã, cắn răng nghiến lợi nói nhỏ, “Đừng nghĩ lừa dối ta, không thấy sính lễ, ba chữ này ta không nói.”
Nghe vậy, Lưu Quang tỉnh ngộ, lúc này mới nhớ tới còn có chuyện sính lễ chưa giải quyết. Thấy thái độ Tiểu Vũ một bộ quyết không thỏa hiệp, hạ quyết tâm, liền cất bước đi tới trước người nào đó.
. . . . . . . Chương 2: đêm động phòng chạy raCử động này của Lưu Quang, nhất thời làm mọi người hiếu kỳ chú ý.
“Cậu, hôm nay con kết hôn, cậu có thể đưa quà tặng gì cho con?”
Thiên đế nháy mắt mấy cái, thành thực lắc đầu. Hắn vừa nghe Chung Quỳ báo cáo Lưu Quang muốn kết hôn, liền dẫn Vương Mẫu chạy tới. Hoàn toàn quên quà tặng.
Trong mắt Lưu Quang thoáng qua ánh sáng tính toán, trước mặt Thiên đế khéo léo giả vờ.
“Cậu như vậy là không được, cậu đường đường là Thiên đế, cháu ngoại duy nhất kết hôn cũng không đưa chút quà tặng bày tỏ, chuyện này truyền đi, sẽ khiến người người tức giận, đúng không?”
Người nào đó cho là Lưu Quang muốn kiếm chuyện với hắn, liền phóng khoáng nói: “Không phải là quà tặng sao, nói đi, con muốn cái gì cậu đều có thể cho con!”
Lưu Quang nhìn bộ dáng Thiên đế dương dương đắc ý, hẳn là cho rằng hắn sẽ muốn các loại Kỳ Trân Dị Bảo. Mặc dù bình thường đối với ông cậu Thiên đế này rất không tôn kính, nhưng nhổ râu ở trước mặt mọi người, thật không phải là chuyện giỡn. Nhưng bất đắc dĩ, cô dâu Tiểu Vũ không thấy râu thì không chịu mở miệng thỏa hiệp, cho nên cậu thân ái à, cậu chịu ủy khuất thành toàn cho con đi.
“Nhìn kìa, có gì đó!”
Lưu Quang học được một số chiêu vô lại, chợt vươn tay hướng bên phải chỉ lên. Mọi người nhất thời theo dấu tay cùng nhau nhìn lại.
Bởi vì từ trước đến giờ Lưu Quang rất nghiêm túc, chưa bao giờ lừa gạt người. Hơn nữa căn cứ tính tình ngang ngược càn rỡ, cũng không dễ dàng nói giỡn. Cho nên lúc này vừa nói “có gì đó”, tự nhiên lừa gạt mọi người như rơi vào trong sương mù, không một chút hoài nghi. Mà đúng lúc này, Lưu Quang ra tay nhanh như chớp, vào lúc Thiên đế hoàn toàn hết sức mê man, nhanh chóng bứt một chùm râu của hắn. Động tác như nước chảy, không chút nào chần chừ.
Đại khái là do thủ pháp quá tốt, cho đến khi Thiên đế bởi vì không có nhìn thấy cái gì “có gì đó” mà quay về thì chỉ cảm thấy chỗ dưới cằm một hồi ngứa ngáy, sau đó tiện tay sờ sờ, không phát hiện bất kỳ điểm bất thường nào.
Lúc này Lưu Quang đã trở lại bên cạnh Tiểu Vũ, rất là đắc ý quơ quơ “Sính lễ” trong tay. Chọc người nào đó một hồi không nói gì.
Thì ra lão Đại cũng có mặt đó nha?
. . . . . . .
Một chút nhạc đệm vừa qua, Tiểu Thôi nhìn thấy mọi người còn vướn trong sự kiện ” có gì đó ” trong miệng Lưu Quang, không khỏi lớn tiếng ho khan một cái, sau đó gọi về sự chú ý của mọi người, mới tiếp chủ trì hôn lễ.
Đem hai tờ tờ giấy chia ra đưa cho Lưu Quang cùng Tiểu Vũ, nhỏ giọng nói: “Dựa theo phía trên này học một lần là được rồi. Lão Đại, ngươi trước.”
Lưu Quang không rõ chân tướng, nhưng phối hợp nhận lấy tờ giấy, bắt đầu đọc chậm:
Ta, Lưu Quang, trịnh trọng thề, lấy danh nghĩa Thiên đế tiếp nhận Tiểu Vũ trở thành thê tử của ta, kể từ hôm nay, bất luận họa phúc, giàu nghèo thế nào, bệnh tật hay khỏe mạnh, cũng yêu nàng, tôn kính nàng, quý trọng nàng, đến chết cũng không đổi.
Lưu Quang đọc xong, thâm tình nhìn về phía Tiểu Vũ. Mà Tiểu Vũ vẫn vì chuyện râu kia mà có chút rối rắm. Vốn nghĩ nghịch ngợm lão Đại một phen, không nghĩ hắn ra chiêu ” có gì đó ” để lừa dối, thật là không cam lòng.
Thôi Mục Sư thấy một vị cô dâu tương đối không phối hợp vẫn còn ngây ngô, không khỏi khe khẽ đẩy đẩy nàng. Cắn răng nghiến lợi nhỏ giọng nói: “Bà cô Tiểu Vũ à, hôm nay là ngươi kết hôn! Cảm phiền phối hợp một chút có được hay không? Người không biết còn tưởng rằng ngươi cố ý tới phá hoại hôn lễ này đấy!”
Tiểu Vũ bị đẩy như vậy, hoàn hồn một cái. Aizz, mặc dù có chút không cam, nhưng lão Đại là nam nhân tốt như vậy, quả thật không nên bỏ qua. Thôi thôi.
Ta, Tiểu Vũ, trịnh trọng thề, lấy danh nghĩa Thiên đế tiếp nhận Lưu Quang trở thành trượng phu của ta, kể từ hôm nay, bất luận họa phúc, giàu nghèo thế nào, bệnh tật hay khỏe mạnh, cũng yêu chàng, tôn kính chàng, quý trọng chàng, đến chết cũng không đổi.
Lần này Tiểu Vũ vừa nói xong tuyên ngôn, con ngươi của chú rể ở đối diện nhất thời lóe sáng.
Thôi Mục Sư rèn sắt khi còn nóng, vì không muốn có chuyện xảy ra. Vội vàng kéo tay phải chú rể cùng cô dâu, mở miệng nói: “Ta tuyên bố các ngươi là vợ chồng do thần linh phối hợp, bất luận kẻ nào cũng không thể đem các ngươi tách ra.”
Lưu Quang cùng Tiểu Vũ bèn nhìn nhau cười, thôi Mục Sư cũng cao hứng nói tiếp: “Dùng một cái hôn xác định lời thề của các ngươi đi.”
Chúng tiểu quỷ nghe vậy, toàn bộ từ trên chỗ ngồi bật lên. Cũng không quản Thiên đế Vương Mẫu, Ma Tôn ở chỗ này, rối rít ồn ào kêu lên.
“Hôn một cái! Hôn một cái!”
Lúc này cô dâu rốt cuộc có phản ứng e lệ, khẽ đỏ mặt, cúi đầu, ánh mắt lơ đãng bất định.
Lưu Quang cũng không ngăn cản tiểu quỷ hồ nháo, ngược lại hào phóng vươn tay nâng cằm Tiểu Vũ lên, cúi người hướng cánh môi đỏ tươi của nàng ấn xuống một nụ hôn.
Kết quả là, đang lúc mọi người huýt sáo, cười vui. Thôi Mục Sư cao giọng rống một tiếng “Đưa vào động phòng!” Một hôn lễ kiểu phương Tây lợi dụng phương pháp kiểu Trung Quѣ đưa tới cái kết hoàn mỹ.
. . . . . .
Lưu Quang cùng Tiểu Vũ vừa về tới gian phòng, Tiểu Vũ liền đóng cửa, còn bảo Lưu Quang tạo kết giới.
Mặc dù Lưu Quang không hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Cơ hồ kết giới vừa mở, liền nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa bang bang. Chúng tiểu quỷ lúc này hoàn toàn mất hết tôn ti trật tự, la hét muốn náo động phòng.
“Đừng cho bọn hắn vào!” Tiểu Vũ hướng Lưu Quang ném ra những lời này, liền chạy đến phòng vệ sinh.
Lưu Quang ngồi trên ghế sofa sờ lên cằm có chút suy nghĩ. Hôm nay là ngày vui, mặc dù không hi vọng người khác quấy rầy đêm động phòng hoa chúc của hắn, nhưng Địa phủ khó có được náo nhiệt như vậy, mọi người làm ồn ào cũng không quá đáng chứ?
Vừa nghĩ nên nói với Tiểu Vũ một chút, muốn cho mọi người đi vào náo nhiệt một chút. Vừa đứng lên, chỉ thấy Tiểu Vũ từ trong phòng vệ sinh đi ra. Trên người áo cưới màu trắng đã rút đi, đổi thành trang phục nhẹ nhàng.
“Nàng? . . . . . .”
Lưu Quang chỉ chỉ trang phục trên người Tiểu Vũ, hoàn toàn mờ mịt. Thay quần áo hắn có thể hiểu, nhưng một thân y phục nhẹ nhàng như vậy, hắn đã không thể hiểu cho lắm rồi.
“Nàng cái gì mà nàng? Còn đứng ngốc ở đó làm gì? Nhanh một chút nghĩ làm thế nào xông ra đi!”
Tiểu Vũ sửa lại y phục trên người một chút, đi tới bên cạnh Lưu Quang vỗ vỗ đầu của hắn.
“Xông? Xông ra?”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian